| TÂY TIẾN | 4 CÂU ĐẦU

| TÂY TIẾN |
4 CÂU ĐẦU
Nhan đề bài thơ dù đã được thi sĩ bỏ đi chữ nhớ, nhưng nỗi nhớ vẫn mênh mang như một tiếng gọi tha thiết về một miền ký ức với những địa danh đầy vơi những kỷ niệm:
Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi
Nhớ về rừng núi nhớ chơi vơi
Dòng sông Mã là dòng sông bắt nguồn từ thượng Lào, ôm trọn vùng Tây Bắc, chảy dọc trên con đường hành quân của những người lính trẻ. Nói cách khác, bước chân người lính đã in trên mọi nơi con sông chảy qua, nó mặc nhiên trở thành người bạn, người đồng chí, là nhân chứng cho chặng đường hành quân gian lao vất vả, sẻ chia những vui buồn của cuộc đời người lính. Bởi vậy, dòng sông của thiên nhiên giờ trở thành dòng sông của cảm xúc, khơi gợi nỗi nhớ về những năm tháng chiến đấu hào hùng. Chữ ơi cuối câu thứ nhất hô ứng với chữ “chơi vơi” ở câu thứ hai gợi lên âm hưởng mênh mang da diết, như dội vào vách đá rồi vang vọng khắp núi rừng: Tây Tiến ơi – Nhớ chơi vơi. Tây tiến là tên một địa danh, tên một binh đoàn, nhưng với những người lính, đó còn là kỷ niệm, là mảnh ký ức của một thời binh lửa, của những năm tháng không thể nào quên với những người đồng đội vào sinh ra tử. Thân thuộc là thế, dữ dội là thế, nhưng nhắc đến Tây Tiến, làm sao quên được những người đồng đội, những mảnh tình đồng chí trong chiến trường lửa đạn, trên chặng đường hành quân gian khổ, có những người sống vẫn tiếp tục hành quân, nhưng có những người đã hi sinh mãi mãi nơi biên cương. “Chơi vơi” là trạng thái không hình không lượng, bồng bềnh giữa hai bờ hư thực, giữa quá khứ và hiện tại, giữa những năm tháng đã qua và những kỉ niệm vẫn còn tươi mới. Những năm tháng ấy gắn với những địa danh mà nếu chỉ nghe qua thật lạ lẫm nhưng thực chất thân thuộc vô cùng:
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
Mường Lát hoa về trong đêm hơi
“Sài Khao, Mường Lát, Pha Luông, Mường Hịch…” gợi đến những nơi xa xôi cách trở, tới chốn rừng thiêng nước độc không dấu chân người, nhưng với những Quang Dũng nói riêng và những người lính Tây Tiến nói chung, mỗi cái tên ấy lại gắn với nhưng kỷ niệm riêng: Sài Khao sương lạnh buốt giá – đoàn quân mỏi, Mường Lát – hoa rừng thơm ngát hiện về trong đêm sương, Pha Lương với những nếp nhà ẩn hiện thì Mường Hịch là bước chân đầy tử khí của loài cọp dữ. Quang Dũng vẫn thế, vẫn là sự tương phải đối lập nhiều khi chẳng chuẩn bị trước giữa cái dữ dội với cái trữ tình, giữa cái gân guốc với cái mềm mại, để đưa chúng ta chìm vào không gian của núi rừng Tây Bắc lúc nào không biết.

Loading...

-st-

Loading...
Loading...