Đề thi thử THPT Quốc gia môn Ngữ Văn – Đề 6

Phần I: Đọc – hiểu (3,0 điểm)

Anh/ chị  hãy đọc đoạn thơ sau và thực hiện các yêu cầu từ Câu 1 đến Câu 4.                                                                                                                            “Những mùa quả mẹ tôi hái được

                         Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng

                            Những mùa quả lặn rồi lại mọc

                            Như mặt trời, khi như mặt trăng.

                          

                            Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên

                            Còn những bí và bầu thì lớn xuống

                            Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn

                            Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi.

 

                            Và chúng tôi, một thứ quả trên đời

                            Bảy mươi tuổi mẹ mong ngày được hái

                            Tôi hoảng sợ, ngày bàn tay mẹ mỏi

                            Mình vẫn còn một thứ quả non xanh.”

(Mẹ và Quả – Nguyễn Khoa Điềm).

  1. Bài thơ trên chủ yếu sử dụng phương thức biểu đạt nào?
  2. Nêu nội dung chính của bài thơ?
  3. Xác định biện pháp tu từ được tác giả sử dụng trong hai câu thơ sau và nêu tác dụng nghệ thuật của biện pháp tu từ đó:

Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên

Còn những bí và bầu thì lớn xuống 

4.Chủ đề đoạn trích là gì?

Anh/ chị  hãy đọc đoạn trích sau và thực hiện các yêu cầu từ Câu 5 đến Câu 8.

Một loạt đạn súng lớn văng vẳng dội đến ầm ĩ trên ngọn cây. Rồi loạt thứ hai…Việt  ngóc dậy. Rõ ràng không phải tiếng pháo lễnh lãng của giặc. Đó là những tiếng nổ quen thuộc, gom vào một chỗ, lớn nhỏ không đều, chen vào đó là những dây súng nổ vô hồi vô tận. Súng lớn và súng nhỏ quyện vào nhau như tiếng mõ và tiếng trống đình đánh dậy trời dậy đất hồi Đồng khởi. Đúng súng của ta rồi! Việt muốn reo lên. Anh Tánh chắc ở đó, đơn vị mình ở đó. Chà, nổ dữ, phải chuẩn bị lựu đạn xung phong thôi! Đó, lại tiếng hụp hùm…chắc là một xe bọc thép vừa bị ta bắn cháy. Tiếng súng nghe thân thiết và vui lạ. Những khuôn mặt anh em mình lại hiện ra…Cái cằm nhọn hoắt ra của anh Tánh, nụ cười và cái nheo mắt của anh Công mỗi lần anh động viên Việt tiến lên…Việt vẫn còn đây, nguyên tại vị trí này, đạn đã lên nòng, ngón cái còn lại vẫn sẵn sàng nổ súng. Các anh chờ Việt một chút. Tiếng máy bay vẫn gầm rú hỗn loạn trên cao, nhưng mặc xác chúng. Kèn xung phong của chúng ta đã nổi lên. Lựu đạn ta đang nổ rộ…

                                            (Trích Những đứa con trong gia đình – Nguyễn Thi)

  1. Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.
  2. Nội dung chủ yếu của đoạn trích là gì ?
  3. Xác định phép tu từ so sánh trong văn bản. Nêu hiệu quả nghệ thuật của phép tu từ đó.
  4. Tại sao ”Tiếng súng nghe thân thiết và vui lạ” đối với nhân vật Việt?

Phần II: Làm văn (7,0 điểm)

Câu 1 (3,0 điểm)

            Nghề nghiệp không làm nên sự cao quí cho con người mà chính con người mới làm nên sự cao quí cho nghề nghiệp.

           Anh/chị hãy viết một bài văn ngắn (khoảng 600 từ) trình bày suy nghĩ của mình về  ý kiến trên.

Câu 2 (4,0 điểm)

Cảm nhận của anh chị về vẻ đẹp đoạn văn sau:

Thuyền tôi trôi trên sông Đà. Cảnh ven sông ở đây lặng tờ. Hình như từ đời Lí đời Trần đời Lê, quãng sông này cũng lặng tờ đến thế mà thôi. Thuyền tôi trôi qua một nương ngô nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa. Mà tịnh không một bóng người. Cỏ gianh đồi núi đang ra những nõn búp. Một đàn hươu cúi đầu ngốn búp cỏ gianh đẫm sương đêm. Bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử. Bờ sông hồn nhiên như một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa. Chao ôi, thấy thèm được giật mình vì một tiếng còi xúp-lê của một chuyến xe lửa đầu tiên đường sắt Phú Thọ – Yên Bái – Lai Châu. Con hươu thơ ngộ ngẩng đầu nhung khỏi áng cỏ sương, chăm chăm nhìn tôi lừ lừ trôi trên một mũi đò. Hươu vểnh tai, nhìn tôi không chớp mắt mà như hỏi tôi bằng cái tiếng nói riêng của con vật lành: “Hỡi ông khách sông Đà, có phải ông cũng vừa nghe thấy một tiếng còi sương?”. Đàn cá dầm xanh quẫy vọt lên mặt sông bụng trắng như bạc rơi thoi. Tiếng cá đập nước sông đuổi mất đàn hươu vụt biến. Thuyền tôi trôi trên “ Dải Sông Đà bọt nước lênh bênh – Bao nhiêu cảnh bấy nhiêu tình” của “một người tình nhân chưa quen biết” (Tản Đà). Dòng sông quãng này lững lờ như nhớ thương những hòn đá thác xa xôi để lại trên thượng nguồn Tây Bắc. Và con sông như đang trôi những con đò đuôi én thắt mình dây cổ điển trên dòng trên.

(Nguyễn Tuân, Người lái đò sông Đà, Ngữ văn 12, tập một, NXB Giáo dục Việt Nam, 2014, tr.191 – 192)